Dự ngôn sư – Truyện Sex BDMS Bạo Dâm 2023 – Update Chương 115

Chương 1: Sáng nay ngắm hoa nở, ngoài kia gió xuân về
Dưới ánh chiều tà lấp lánh, một căn biệt thự rực rỡ, hoa cỏ trổ bộng, tạo nên cảnh tượng thơ mộng đẹp đẽ cả sắc cả hương. Lối đi xuyên qua sân vườn được tạo nên từ những viên đá tự nhiên, mỗi viên to như bậc thang được sắp xếp cách đều nhau, với màu xám thanh lịch, mang đến sự sang trọng và hài hòa đến mê hoặc.
Lối đi xuyên qua khu vườn cỏ xanh mướt, bao quanh bởi những hàng cảnh được tỉa tót cầu kỳ, chăm sóc tỉ mỉ. Tia nắng chiếu qua những lỗ hổng giữa tán cây, tạo ra những vệt sáng lung linh trên mặt đá, tạo nên một hiệu ứng ánh sáng tuyệt đẹp. Mùi hương hoa lan và hoa hồng kết hợp tạo nên bầu không khí ngọt ngào. Tiếng chim hót ríu rít và tiếng lá xào xạc trong cơn gió chiều, tạo nên một bản giao hưởng thiên nhiên tuyệt vời.
Tiếp tục bước qua hành lang đá tự nhiên ấy, một đài phun nước hiện diện ngay trước mắt. Dòng nước trong suốt vọt lên từ đài phun, những giọt nước nhỏ nhẹ rơi xuống mặt hồ như những viên ngọc lấp lánh. Âm thanh của nước, tiếng rì rào nhẹ nhàng, không chỉ tạo nên một không gian yên bình mà còn làm tươi mát cả bầu không khí, cảm giác sảng khoái và thư giãn đối lập với thời tiết mùa hè bên ngoài biệt thự. Khu vườn chính là một tuyệt tác nghệ thuật tạo ra tự sự kết hợp tinh tế giữa vẻ đẹp của thiên nhiên và sự cầu kì tỉ mỉ nhân tạo tạo nên một bức tranh hoàn hảo.
Một khung cửa sổ tráng lệ, rộng lớn để chiếu sáng và mở rộng không gian bên trong. Ngay phía sau khung cửa sổ, là một cảnh tượng còn lộng lẫy hơn cả khu vườn sang trọng ngoài kia. Đó là cảnh một cô gái đẹp như tranh vẽ đang cầm một quyển sách ngồi trên một bang ghế gỗ với đêm màu kem nhẹ. Gió thổi bay làn tóc mây như những sợi tơ mềm mại. Khuôn mặt xinh đẹp được một tia nắng chiếu sáng, đôi mắt long lanh như ngọc, một vẻ rạng rỡ và thuần khiết. Sống mũi cao tinh tế, đôi môi như nhung mịn một sắc hồng quyến rũ đánh thức sự lôi cuốn không thể chối từ.
Ánh mắt cô lướt trên trang sách, chứa đựng đầy sự tò mò và khám phá. Tuy nhiên, ánh mắt ấy không phải dành cho những chữ viết trên trang sách. Thi thoảng cô nhìn nhẹ qua bên cạnh, liếc nhìn Trần Phong – người ngồi cùng bên cạnh, gia sư của cô, đầy sức trẻ và rất đẹp trai. Gương mặt Trần Phong với những đường nét rõ ràng và cân đối, đặc biệt đôi mắt sáng toát lên vẻ nam tính thông minh và mạnh mẽ.
Trong ánh mắt của cô gái, có một sự lấp lánh nhẹ nhàng, phản ánh sự quan tâm và hứng thú trong cái nhìn dù chỉ thoáng qua ấy. Mỗi lần liếc sang, nụ cười lại nhẹ nhàng nở trên trên môi, cô gái nhỏ đang chìm đắm trong sự ngọt ngào và hạnh phúc trong từng khoảnh khắc cô được ở cạnh anh. Sự quan tâm tỏa ra như hai ngọn đuốc, rọi vào hình bóng của Phong một cách như say mê. Giống như thứ cảm xúc đang ngập tràn trong trái tim và tâm trí cô. Mỗi lần Phong nhìn sang, ánh mắt kia lại giấu vào trang sách, che dấu sự mất tập trung của cô, cũng như thứ tình cảm mà cô đang giấu kín
Còn vị gia sư đẹp trai của cô vẫn đang kiên nhẫn giảng giải chi tiết bài học mà cô đã thuộc từ lâu nhưng lại vờ như chưa hiểu rõ. Trần Phong vẫn tập trung vào việc giảng dạy và chia sẻ kiến thức. Anh ta không mệt mỏi giải thích, lặp lại từng chi tiết một, và sử dụng các ví du và hình ảnh để minh họa.
Trong gian phòng yên tĩnh, Gia Hân nhấp nháy ánh mắt, đôi khi nhìn vào trang sách, còn đang mơ màng với những si mê của bản thân thì cô nghe được một thông báo từ Trần Phong:
– Có thể hết tuần này, anh sẽ không dạy em nữa. Năm tới anh sẽ phải tập trung tốt nghiệp và thực tập nên có lẽ sẽ không có thời gian dạy thêm. Trung tâm có thể sẽ sắp xếp gia sư khác cho em. Nhớ tập trung học cho tốt nhé!
Gia Hân chợt ngây người, cô không thể tin những lời mình vừa nghe. Suốt thời gian qua, cô vui vẻ thưởng thức thứ men tình ngọt lịm của tình yêu dù chỉ là đơn phương thầm kín, mà không hề nghĩ đến sẽ có một ngày phải rời xa Phong. Người đã trở thành niềm hi vọng và nguồn cảm hứng lớn nhất trong cuộc sống hiện tại của cô.
Một sự sợ hãi và khó chịu dâng lên. Trái tim cô như bị nén lại. Gia Hân đè nén cảm giác bản thân bị khó thở, như không có đủ không gian để thở và không biết làm thế nào để giữ cho trái tim không vỡ thành từng mảnh nhỏ. Cô cố gắng thăm dò:
– Thầy bận không dạy em hay thầy không muốn dạy em nữa
– Sao lại không muốn, bận thật mà – Trần Phong cười nhẹ
Gia Hân nhìn nụ cười tỏa nắng của Trần Phong, nụ cười mà cô dù có nằm mơ vẫn luôn thích ngắm, Niềm vui trước đây dường như tan biến, để lại cho cô một cảm giác trống rỗng. Cô thì thào:
– Vậy em còn có thể gặp thầy nữa không?
– Có thể chứ. Tôi chỉ mới dự định nghỉ dạy thôi, Có thể tôi ôn tập nhanh, quay lại dạy học sớm. Nhưng có thể em sẽ có gia sư khác tốt hơn
– Em chỉ muốn học thầy, hay là thầy bận thì dạy ít lại, 1 tuần 1 buổi thôi cũng được
– Được, tôi sẽ xem xem tình hình thực tập như thế nào đã. Cũng có thể tôi xin trợ giảng trong trường thì cũng không phải quá bận rộn. Thôi nào, tập trung làm nốt bài tập hôm nay đi. Chuyện đâu còn có đó
Nói xong, Trần Phong với tay cầm theo chiếc điện thoại cũ của mình, xoa đầu Hân rồi đứng dậy bước ra ngoài. Như một thói quen, Gia Hân cười mỉm với thầy, nhìn theo cho đến khi cánh cửa khép lại, ngây ngốc một hồi, rồi quay lại với bài tập đã được giao cho một cách ngoan ngoãn. Còn Trần Phong thì đã quá quen thuộc với kiến trúc của ngôi nhà, hắn vừa khẽ mở sáng cái màn hình điện thoại, tay lướt đến cái app quen thuộc, vừa thong thả bước đến nhà vệ sinh mà chẳng cần phải nhìn đường.
Chỉ có điều, hắn lại không ghé vào toilet ở cùng tầng 1 mà lại lặng lẽ leo cầu thang, tìm đến căn toilet ở tầng 2 của toà biệt thự này. Đứng trước cửa toilet, khẽ liếc nhìn các thông số trên app điện thoại, đánh giá tình hình, tay thì vẫn khẽ đẩy cánh cửa khép hờ của toilet ra và với tay bật đèn ở vị trí đã quá quen thuộc. Bước vào phòng, xoay người khép cửa nhẹ nhàng, vặn chốt. Quay đầu khẽ nhìn xung quanh, toilet rộng còn hơn phòng ngủ của hắn ở nhà, rất sạch sẽ, rất thơm tho. Bắt đầu chỉnh sửa nốt vài thông số trên app đó, rồi nhét lại điện thoại vào túi. Kéo khoá quần từ từ bước đến bên bồn cầu, bắt đầu xả ra, nhắm mắt hưởng thụ cảm giác khoan khoái đó một lúc khá lâu.
Ai cũng hiểu khi được xả ra sau khi nhịn tiểu một thời gian dài sẽ thư giãn như thế nào. Chỉ có điều, Trần Phong lại có sự thư giãn mà không phải người nào cũng có. Bởi vì, cái bồn cầu của hắn, không như của mọi người. Chiếc bồn cầu của hắn là bằng xương bằng thịt, là cơ thể một người sống, là cơ thể của một người đẹp, một người đẹp không mặc quần áo, đang dùng miệng để chứa tất cả của hắn.
Làn da trắng sáng, cơ thể thon dài không chút mỡ thừa, đang run run quỳ gối trên 2 chiếc ghế nhựa nhỏ. Nhìn lên một chút sẽ hiểu vì sao cơ thể đó run rẩy đến vậy, một chiếc mu cạo sạch, một vật thể màu đen được dùng dây cố định quấn quanh cặp đùi nõn nà, đang khuấy động cường độ cao như mũi khoan bê tông vậy, một dòng dịch trắng nhễu nhão từ đầu vật thể ấy xuống đất, ướt đẫm một mảng.
Cái eo thon thả, bầu ngực vun cao, nhưng đặc biệt hơn một chút chính là, hai đầu vú đang được kẹp bởi 2 chiếc kẹp nhỏ, nối liền với nhau bằng một sợi dây xích bạc nhỏ. Đôi vai xương quai xanh quyến rũ, chỉ là, đôi tay bị thứ gì đó buộc chặt phía sau thì phải.
Đôi môi đang ngậm chặt mút mát dị vật đang đưa sâu trong cổ họng. Khuôn mặt thì không nhìn rõ lắm, vì đôi mắt đang bị bịt kín, hai tai đeo một tai nghe lớn, có lẽ để ngăn cách âm thanh.
Cũng cảm giác như đã được làm sạch, Trần Phong kéo khoá quần lại chỉnh tề. Vỗ hai cái lên đầu người đẹp như để khen thưởng. Hơi cúi xuống, lướt ngón tay qua bầu ngực vun cao một cái. Bầu ngực có vẻ rung động mạnh hơn, ưỡn lên một chút như thèm khát được vuốt ve thêm. Sờ nhẹ đến đỉnh vú đang bị kẹp chặt, người đẹp thở gấp cơ thể run rẩy hơn. Giống như cái chạm nhẹ, cái khẽ vuốt ve ấy còn kích thích mạnh hơn thứ đang khuấy động bên dưới vậy.
Trần Phong nhìn tất cả phản ứng ấy trong mắt nhưng cũng chẳng biểu hiện gì, chỉ khẽ gắn một cái gagball vào giữa đôi môi, nhưng dây cũng chẳng thèm buộc, rồi cầm đến sợi dây nối giữa hai bầu vú, rồi, giựt mạnh.
– A… – người đẹp phát ra chút âm thanh nhỏ, chất giọng cũng rất mềm mại, không giống như bị đau, mà giống như thoả mãn vậy. Một chiếc bồn cầu, sau khi sử dụng, cần được giật nước.
Trần Phong quay người mở cửa, tắt đèn, bước ra, trở lại tầng 1 để tiếp tục dạy học cho cô học trò nhỏ.
Đằng sau lưng hắn, chút ánh sáng le lói lọt qua từ khe cửa mở, chỉ mờ mờ mờ một bóng người đang nằm dài trên sàn toilet, run rẩy, phun trào, thoả mãn.
Cùng một căn nhà, cùng một chàng trai, hai cô gái cùng hoài "xuân".
4.4 20 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận