Chuyện đồng nghiệp (Chuyện thật của bản thân) – Update Phần 49

Đây là một câu chuyện có thật của tôi.
Tôi viết những dòng này, khi đang ngồi 1 mình bên ly cafe, hồi tưởng về quá khứ, những ngày tháng êm đẹp ấy.
Tôi không biết các yếu tố sex trong truyện có bị ít quá không, nhưng hi vọng mẩu chuyện này, có thể góp vui cho anh em một vài trống canh.

Phần 1.
Năm ấy tôi 23 tuổi, tốt nghiệp Đại học Bách khoa, ra trường là có việc đúng chuyên ngành ngay, một niềm mơ ước với phần đông sinh viên thời đó. Khi ấy Công ty (là một doanh nghiệp lớn) về tận trường trao học bổng và tuyển dụng những sinh viên ưu tú, tôi may mắn là một trong số ấy, mặc dù có việc ngay nhưng phải đi công tác ở một dự án mới của Công ty ở tận vùng sâu. Dự án ở xa, cách Hà Nội mấy trăm km, năm ấy, sinh viên đại học Bách khoa chúng tôi có 10 người, 10 chàng sinh viên tuổi đôi mươi với bao đam mê và hoài bão, chúng tôi được phát cho 1 cái balo, 2 bộ quần áo bảo hộ, một ít tiền mặt và được lùa lên 1 chiếc xe ô tô 16 chỗ cũ kỹ. Ô tô lăn bánh chở chúng tôi đến một Văn phòng ở Long Biên, đó là lần đầu tiên tôi được gặp anh (Giám đốc của dự án, anh cũng chỉ là người làm thuê, không phải chủ Công ty). Sau hơn một ngày quán triệt tinh thần và hướng dẫn các thủ tục, chúng tôi được Công ty thuê cho một khách sạn ở và đợi làm thủ tục, 10 ngày sau chúng tôi được lùa ra sân bay, được chỉ dẫn của 1 người quản lý trong độ 1 tiếng là lên đường bay luôn.
10 người chúng tôi, đó đều là lần đầu tiên xa quê hương, Người đi, chắc chắn sẽ đến với sự hoà bình của phe XHCN, còn anh em bạn bè cùng khoá tốt nghiệp ở lại Hà Nội, sẽ phải vật lộn với cuộc đấu tranh tìm việc làm đang ngày càng khắc nghiệt.
Cụ thể điểm đến của chúng tôi là Vũ Hán, Trung Quốc, chúng tôi được giao thực tập ở một nhà máy sản xuất hoá chất, trước khi về nước để bắt tay vào xây dựng một dây chuyền tương tự ở Việt Nam. Ở Trung quốc chúng tôi mất khoảng 1 tháng để học giao tiếp cơ bản, sau đó bước vào kỳ đào tạo luôn, dĩ nhiên chúng tôi được cử 2 phiên dịch đi theo sát để dịch thuật đối với những từ ngữ chuyên ngành. Thời gian ấy, chúng tôi say mê học tập, nghiên cứu, thực hành, chạy sản xuất, tập ứng phó các sự cố hết xưởng axit này đến xưởng axit kia, tập chạy đủ các dòng phân bón từ Ure, NPK, DAP, supe lân… 8 tháng ở Trung Quốc nhanh chóng trôi qua, chúng tôi trở lại Việt Nam trong sự hân hoan chào mừng của cả Công ty (lúc đó Cty có 10 người trong Ban QLDA, cộng với 10 sinh viên chúng tôi là 20 người), Giám đốc Công ty tổ chức hẳn 1 buổi tiệc chào đón chúng tôi ở Sen Hồ Tây, lên phát biểu sụt sùi xúc động, tin tưởng vào sự phát triển của Công ty trong tương lai khi có trong tay 10 cán bộ ưu tú chúng tôi. Và sáng hôm sau, chúng tôi ra xe, đi ngay về dự án.
Lần đầu tiên chúng tôi đến dự án, cảm xúc đầu tiên là một sự bất ngờ không hề nhẹ, thay vì sự tưởng tượng về một đại công trường đồ sộ thì trước mặt chúng tôi là một bãi đất trống rộng bạt ngàn, cây cối hẵng còn và lốm đốm đâu đó trên mảnh đất ấy là những ngôi mộ khói nhang hẵng còn nghi ngút (có lẽ người ta chuẩn bị giải phóng chúng đi nơi khác để lấy mặt bằng, gọi người nhà đến làm lễ). Và công việc đầu tiên của tôi, một kỹ sư trẻ Bách khoa đó là giám sát việc bốc mộ đúng quy trình (bốc mộ mà cũng có hẳn quy trình nhé).
10 kỹ sư trẻ được sắp xếp ở ngay tại Trụ sở của Ban quản lý dự án Công ty, Trụ sở có hẳn 1 toàn nhà khoảng 30 phòng, lãnh đạo thì ở mỗi người một phòng còn kỹ sư chúng tôi thì 2 người một phòng. Phòng còn dư để dành để chờ đón các đợt tuyển dụng kỹ sư sắp tới. Công ty tuyển hẳn 2 bà nhà bếp, sáng thì dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ đồ cho chúng tôi, trưa chiều thì nấu cơm cho chúng tôi ăn. Đại khái Công ty bao ăn ở, chúng tôi không mất bất kỳ chi phí nào cả, được trả lương 7 triệu/tháng (là mức lương tương đối khá vào thời điểm ấy) và mỗi tháng chúng tôi được bố trí xe đưa về Hà Nội một lần. Với chúng tôi, các chế độ như thế là quá ổn.
Khu vực nơi tôi đang ở là một huyện khá xa xôi, nơi vừa có núi, vừa có sông đổ ra biển, dân cư nơi đây khá thưa thớt, Khu công nghiệp mới được tỉnh chấp thuận đầu tư và đang trong giai đoạn thu hút doanh nghiệp. Xung quanh Khu công nghiệp, đã bắt đầu mọc lên các Nhà hàng, quán ăn, quán karaoke và đâu đó bắt đầu dập dìu các tài tử, giai nhân ra vào.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mùa mưa chưa qua, mùa nắng đã tới, những năm xây dựng nhà máy với tôi là một chuỗi ngày tháng làm việc hăng say, nhiệt huyết, có hàng trăm nhà thầu phụ, hàng nghìn công nhân, hàng tỷ khối bê tông, sắt thép và máy móc được kéo đến, tôi được biên chế về làm kỹ sư của Phòng Kỹ thuật giám sát, chuyên giám sát và nghiệm thu khối lượng thi công. Tôi trông trưởng thành hơn hẳn so với thời sinh viên ở Hà Nội, có lẽ nắng và gió đã tôi luyện tôi trở nên chững trạc và rắn rỏi hơn. Ngoài thay đổi về giao diện bên ngoài thì tôi từ một chàng sinh viên còn chưa trải sự đời, quá trình quản lý dự án, quản lý nhà thầu thi công đã biến tôi đã trở thành một chàng cán bộ phong cách, biết ăn chơi đúng nghĩa, được các nhà thầu săn đón. trọng vọng, quen với văn hoá nhận phong bì, được đưa đi ăn, đi chơi, đi hát, đi gái gú đủ thể loại, tôi chẳng có gì là chưa từng trải qua ở mảnh đất ấy.
Năm ấy tôi 26 tuổi, đã bắt đầu được giao vị trí quản lý. Nhà máy chuẩn bị khánh thành sau thời gian đầu tư xây dựng, vốn đầu tư tổng dự án gần 4000 tỷ đồng. Thời gian chạy thử 72 giờ kết thúc, chính thức nghiệm thu và đưa Nhà máy vào vận hành. Các Nhà thầu dần dần rút hết, chỉ còn lại chúng tôi với khoảng 30 cán bộ của Chủ đầu tư.
Giờ chúng tôi bước vào một giai đoạn hết sức quan trọng là tuyển dụng nhân sự chuẩn bị vận hành cho Nhà máy. Theo FS của nhà bản quyền xây dựng, để vận hành được Nhà máy này, cần khoảng 1000 nhân sự, nhưng sau khi về tay các kỹ sư chúng tôi, chúng tôi đã điều chỉnh xuống còn 800 (thế mới mất dạy chứ lại).
Ngày ấy, tuyển dụng nhân sự, chao ôi, bao nhiêu là hồ sơ lót tay, phải đến 2000 – 3000 bộ hồ sơ nộp vào, phỏng vấn hết ngày ngày qua ngày khác, gặp đủ các thể loại từ già, trẻ, gái, trai, gay, lọ, nghiện hút cũng có. Tôi được phân công là Tổ trưởng của một tổ tuyển dụng công nhân, có những bộ hồ sơ tôi được lót tay vài chục triệu chỉ để đổi lại một cái gật đầu.
Và đó là lần đầu tiên tôi gặp chị, một trong những người đã để lại cho tôi nhiều nhung nhớ đến tận ngày hôm nay.
Chị năm ấy 30 tuổi, hơn tôi 4 tuổi, ấn tượng đầu tiên của tôi với chị, đó là một người con gái hội tụ đủ mọi nét đẹp của tự nhiên (không dao kéo), chị cao 1m62, dáng người mảnh khảnh, cân đối, làn da trắng và mịn màng như tuyết, mũi cao, mặt trái xoan và một nụ cười luôn thường trực, tuy vậy trong ánh mắt của chị có nhiều ưu tư (tôi thấy vậy, có thể chị gần đây hẳn phải có rất nhiều suy nghĩ). Khi chị vào đến vòng phỏng vấn với Lãnh đạo Công ty, thì tôi là người ưng chị đầu tiên, rõ ràng rồi, chỉ cần bạn đẹp thì bạn đã ăn đứt ngay từ vòng phỏng vấn rồi. Giám đốc Cty thì ưng chị lắm, ông anh nghĩ ngay đến việc chị sẽ là một trong nhóm nhân sự có thể kiêm công việc uống rượu tiếp khách. Vì vậy, việc phỏng vấn chỉ là thủ tục, chị được tuyển dụng ngay và vô tình vào bộ phận do tôi quản lý. Nhà máy của tôi lúc ấy, có hơn 200 nhân sự, tôi là Phó giám đốc phụ trách Nhà máy (chưa có Trưởng).
Công ty có 5 phòng ban và 7 đơn vị sản xuất, Nhà máy tôi là một trong những đơn vị sản xuất ấy. Năm tôi 27 tuổi, tôi chính thức được bổ nhiệm Giám đốc Nhà máy (hàm Trưởng đơn vị).Ông bà già ở quê nghe tin thằng con trai út khờ dại bên các cụ năm nào, nay lại trưởng thành nhanh như vậy thì vui mừng lắm. Có thể tuổi tôi khi ấy còn trẻ để làm lãnh đạo,tuy nhiên trình độ và kinh nghiệm của tôi thì thuộc top đầu Công ty, bởi vì tôi thuộc nhóm kỹ sư được đào tạo của Nhà bản quyền, được tận tay giám sát việc thi công, lắp ráp dây chuyền, có thể nói ở Nhà máy này, từng con ốc tôi đều thuộc trong lòng bàn tay. Cái tôi cần trau dồi khi ấy, nếu chăng, chỉ là kỹ năng quản lý một Nhà máy hơn 200 người.
Với một lãnh đạo trẻ, chưa vợ như tôi, thì tôi có quá nhiều sự chào đón đến từ các nữ nhân viên, đặc biệt là các nữ công nhân chưa chồng, hỡi ôi, nhiều lần trong các cuộc vui, tôi cảm giác như nếu tôi chỉ cần gật đầu thì chúng nó sẵn sàng cởi phanh cúc áo để cho tôi làm tình ngay lập tức. Dĩ nhiên, tôi có chơi bời, nhưng quản điểm của tôi là không phải chơi bời với nhân viên dưới quyền mình, nhân viên khác hoặc Công ty khác thì được. Nhưng tôi luôn kín đáo để giữ hình ảnh của bản thân.
Chị làm Kế toán viên của Nhà máy tôi, phụ trách công tác theo dõi chấm công, tính lương và giải quyết chế độ cho công nhân, ngoài ra tôi giao thêm cho chị phụ trách quản lý thẻ kho, xuất nhập nguyên liệu của xưởng. Vì lẽ ấy, chị thi thoảng phải đi ca chiều hoặc ca đêm mỗi khi có nguyên liệu nhập từ dưới xuôi lên. Tôi ngồi một mình một phòng riêng, mỗi lần chi sang phòng tôi trình ký, đều rất cẩn trọng gõ cửa, để dép ngoài phòng (mặc dù tôi vẫn đi giày bình thường) và gọi tôi một điều sếp hai điều sếp, xưng chị.
Khoảng 6 tháng đầu tiên, Nhà máy vận hành có nhiều vấn đề, nên tôi không thường xuyên ở phòng làm việc mà ở dưới hiện trường, nên thời gian tiếp xúc với chị không nhiều, tôi cũng không mấy bận tâm về chị, có lẽ chị cũng vậy.
Một hôm, Nhà máy tôi bị hỏng 1 con bơm dẫn đến dừng máy, anh em cơ khí phải ở lại sửa để kịp đưa vào chạy máy, tôi cũng phải ở lại giám sát, khi ấy đã hơn 10h tối. Sau khi ăn cơm xong, tôi tính lượn về phòng làm việc chợp mắt một tí cho đỡ mệt, đi qua dãy phòng làm việc của kỹ thuật viên thì thấy phòng còn sáng điện, tôi tự nhủ không biết thằng kỹ thuật nào chăm chỉ ở lại đến tận giờ này làm việc, tôi hé cửa.
Không phải, đó là chị, sao chị còn ở lại Công ty đến giờ này, chị không nhận ra tôi, chị đang gục đầu xuống bàn, có lẽ chị đang khóc, tôi thấy chị đang khóc nấc lên, đôi vai gầy rung nhẹ theo từng nhịp. Tôi tiến lại gần, chị vẫn không phát hiện ra. Tôi đặt tay lên vai chị và hỏi:
– Chị làm sao vậy?
Chị lúc này giật mình, cái giật mình như trẻ con ăn trộm tiền mẹ bị bắt gặp.
– Sếp, sao sếp chưa về, sếp….
Chị vừa nói vừa lấy tay gạt nước mắt.
– Chị khóc đấy à – Tôi hỏi.
– Không, chị đâu có khóc – Chị ngượng ngùng nói.
Lúc này, tôi ngồi xuống, tận tình hỏi thăm chị, tôi nói rằng chắc hẳn chị phải có chuyện gì mới ở lại đây ngồi khóc đến giờ này. Mặc dù tôi không hay nói chuyện với chị, nhưng cũng biết về hoàn cảnh gia đình chị, chị đã có chồng, chị lấy chồng năm 20 tuổi, ở một độ tuổi khá trẻ, đến nay đã 10 năm, có một đứa con học tiểu học. Bằng sự chân thành của bản thân, tôi động viên chị và mong muốn được nghe câu chuyện của chị, biết đâu, tôi có thể giúp được chị, hoặc ít nhất là một người bạn để chị trút bầu tâm sự.
Chị thấy lãnh đạo tận tình hỏi thăm như vậy, thì cũng không giấu chuyện gia đình, kỳ thực, cuộc sống gia đình chị không hạnh phúc, chị lấy phải một tay chồng vũ phu và đam mê cờ bạc. Chồng chị, cũng như đám thanh niên vô công rồi nghề ở vùng đất này, khi các Nhà máy đến theo diện đầu tư Khu công nghiệp, dân làng đang từ những người nông dân tay trắng bỗng có một cục tiền rơi vào đầu, ban đầu thì nghĩ là sung sướng, số trời đã đến, cứ mặc sức mà tiêu xài, ăn chơi, xây nhà, đổi xe. Đến sau này thì mới thấy hậu quả của việc xài tiền không có đầu óc, con cái hư hỏng hết, đứa thì cờ bạc báo nợ, đứa thì nghiện hút chết mất xác ở một xó xỉnh nào đó. Tệ nạn trên là điều không hiếm thấy ở tất cả Khu công nghiệp trên đất nước này.
Chồng chị cũng là một thanh niên như vậy, hắn báo nhà rất nhiều lần, gần đây nhất thì hơn 500 triệu, một con số đã quá sức với gia đình chị. Giống cờ bạc ngấm vào máu, càng thua càng muốn gỡ, càng gỡ lại càng chết sau, càng chết sâu thì lại càng sinh ra tính cáu bẩn. Mỗi lần hắn thua bạc, chị đều bị hắn ta bạo hành, rõ ràng, trên cánh tay chị vẫn còn dấu vết của việc ấy, vết tím đen hằn lên giữa làn da trắng muốt của chị. Nhìn thấy cảnh đó, tôi thật căm phẫn, sao hắn dám làm như vậy với một người con gái xinh đẹp, hoàn hảo như chị cơ chứ.
Tối hôm ấy, tôi ngồi tâm sự với chị đến 12h đêm, thì tôi động viên chị nên về, còn lo cho cháu ở nhà. Chị sụt sùi gạt nước mắt, nghe lời tôi và lấy xe ra về. Trời bỗng nhiên đổ mưa, tiễn chị ra cổng Công ty, tôi chợt thấy chị thật cô đơn, một thân gái mỏng manh lạc lối giữa bầu trời xám xịt và những cơn mưa nặng hạt. Chị thiếu một chiếc ô, thiếu một người che chở. Người ấy có phải là tôi chăng – tôi chợt nghĩ.
Dù chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, nhưng nó để lại cho tôi nhiều xúc cảm. Kể từ hôm ấy, tôi chú ý đến chị nhiều hơn, tôi sung sướng khi thấy chị cười và cũng biết buồn khi đôi mắt chị chợt có nhiều ưu tư. Chị là người biết giữ gìn cảm xúc, trong công việc, hiếm khi tôi thấy chị tỏ thái độ mừng vui quá mức, kể cả trong những buổi liên hoan của Nhà máy.
Sau đó mấy tháng, tôi nghe được thông tin, chị và chồng đã ly dị, chị đón đứa con chuyển về nhà bố mẹ. Sau thời gian ấy khoảng 2 tháng, thì tay chồng của chị bị bắt sau một vụ đánh bạc lớn, nghe đâu phải đi tù mất 2 năm. Lúc này thì chị hoàn toàn tự do. Hỡi ôi, con gái là thế, khi họ trút được gánh nặng cảm xúc trong tâm hồn, thì bạn sẽ thấy họ đẹp đến mức nào. Thời gian này, chị đẹp lên trông thấy, chị tăng cân hơn và rất vừa vặn với vóc dáng của chị, nụ cười đã trở lại trên môi chị và chị cũng bắt đầu chịu khó để ý đến trang phục hơn mỗi khi đi làm (mặc dù trước đây chị chỉ mặc những bộ quần áo bình thường thôi thì trông chị cũng đã cuốn hút lắm rồi).
Thời gian này, Công ty đã hoạt động sản xuất kinh doanh ổn hơn, bắt đầu đưa sản phẩm ra thị trường và được đón nhận, ngân hàng cũng tin tưởng và bơm vốn nhiều hơn, công việc ngoại giao, tiếp khách cũng bắt đầu dày lịch dần lên. Và đúng như chủ trương ban đầu khi tuyển dụng chị, Anh Giám đốc bắt đầu triệu tập chị tham gia các buổi tiếp khách. Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy chị mặc váy, bắt đầu nhìn thấy rõ hơn những đường cong trên cơ thể của chị, nhìn thấy rõ hơn ngực chị trong chiếc váy khoét sâu cổ, rõ ràng, tôi đã từng trải qua nhiều phụ nữ, chị mặc dù ở tuổi 31 – 32, nhưng cơ thể ăn đứt bọn múi mít hiện nay.
Từ đây, nhiều nhân vật bắt đầu xuất hiện, vì vậy để tiện cho mạch truyện tôi xin phép được gọi chị là chị Kế toán để phân biệt với một số chị em khác như em Kỹ thuật, chị Thủ kho….vv đến với tôi sau này (^ ^).

4.2 15 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
18 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Glh
Glh
2 tháng trước

Bác người Phủ Lý à =)) đọc thấy bối cảnh quen vãi

Trụ
Trụ
2 tháng trước
Trả lời  Glh

Lại còn nhà máy, đi nghiên cứu phân…..

Vũ hoàng
Vũ hoàng
6 tháng trước

Cuối cùng bạn cưới ai làm vợ

Quang T
Quang T
6 tháng trước

Truyện hay!

Người ẩn danh
6 tháng trước

Mong tác giả sớm ra tiếp, thực sự muốn Vy cho bác một cơ hội, dù ng sai là bác

Tùng
6 tháng trước

Ông này chắc bị vợ thủ tiêu rồi 😂 đang hay lại đứt dây đàn